NGHETHUAT.COM.VN

Họa sĩ Trịnh Lữ 2020

Ừ ừ. Ừ tôi xa Việt Nam mà xa để mà đi xa luôn. thì là từ năm 87 mãi cho đến 2000 lẻ hay. là ba gì đó thì mới về nghe cũng là một. thời gian cũng hơi lâu lâu. kể từ đó là nhớ bố mẹ nhiều mặc dù cũng. đã lớn tuổi già rồi nhưng mà đi đâu cũng. vẫn hay nhớ

Ừ ừ. Ừ tôi xa Việt Nam mà xa để mà đi xa luôn. thì là từ năm 87 mãi cho đến 2000 lẻ hay. là ba gì đó thì mới về nghe cũng là một. thời gian cũng hơi lâu lâu. kể từ đó là nhớ bố mẹ nhiều mặc dù cũng. đã lớn tuổi già rồi nhưng mà đi đâu cũng. vẫn hay nhớ đến các cụ nhớ những người. bạn chí cốt của mình học cùng với mình. tuy nhỏ rất nhớ bạn bè thẻ nhớ Đồng. nghiệp thì cũng rất nhớ những từ đồng. nghĩa và ở lại phá tan Thế à. sau khi mà hai đứa con thôi vào được Đại. học thì mình nghĩ rằng thôi mình như thế. là những cái việc của mình bên Mỹ Thế là. xong chứ cũng chẳng tiếp theo để cho nó. tự lập thì là mình quyết định mình quay. về. ừ ừ. anh về Hà Nội bây giờ thì mình cảm thấy. đúng là nhà mình cái gì nó cũng thân. thuộc thậm chí là mình rất thích những. cái nhôm ngoan những cái chưa ra mẹ ra. nếp những cái rất là tự nhiên đấy ngay.

Cả cái quang cảnh mà nó không có quy. hoạch đâu vào đấy người ta vẫn sống lâu. đời rồi nó có cái đời sống ở ngoài vỉa. hè ấy đời sống ở đường phố mình thấy nó. nó nó nó sinh động lắm Thế có bạn có bè. tới một cái là gặp nhau được ở bang lên. những cái công việc mà tự nhiên nó lại. ko hứng khởi để mà làm những cái việc. thích làm thì mình nghĩ rằng cái đấy nó. làm cái đúng là mình về nhà ở. ừ ừ. Em thích vẽ mà từ bé đến giờ cho nên là. ở đâu thì ở sống ở đâu thì sống mình cứ. phải có cái chỗ mình vẽ nó không phải. lấy mục đích là phải vẽ là cái tranh 2. cái gì đâu mà nó tự nhiên tôi thích là. thích là phải ngồi vẽ thích thì phải đi. vẽ cho nó nó như là một cái phần trong. các sinh hoạt hàng ngày của mình à. ừ ừ. ừ ừ. ừ ừ. à à. ở chỗ là nó có cái form rất đẹp cắm lên. nó cũng đẹp mà nó nằm khi chưa được cắm. lên nó cũng đẹp thế gian nó sang trọng.

Lắm nhưng ở nếu có duyên mẹ nó thích chứ. ạ. và tôi nghĩ rằng tôi tôi có một cái một. khí ý thích muốn được tiếp xúc muốn được. giao đãi với những cuộc sống rất là bình. dị giản dị bảo mỗi người đến nay bọn. người ta đều có một một kế một cái tâm. trạng khác nhau về những cái câu chuyện. trao đổi với họ là mình rất thú vị để. mình cảm thấy rằng thực ra là đúng là. không biết có phải là Lừng là chìa có Hà. Nội không mình không nghĩ là như thế. nhưng mà tất cả những người mình gặp. phải đều có một cái lòng yêu thích cái. vẻ đẹp ở trong tranh ấy người ta nhìn. thấy người ta cảm thấy là nó sinh động. thì cái đấy mình cho là động được vào. cái cốt lõi của hội họa. ừ ừ. ừ ừ. ừ ừ. Ừ tại vì mình sinh ra ở đây mình lớn lên. ở đây tất cả những cây tình yêu đầu đời. mình đều ở đây mà ra bố mẹ mình ông bà. mình đúng không anh chị em bạn bè là sao.


https://youtu.be/68kP9DkJJt8Ừ ừ. Ừ tôi xa Việt Nam mà xa để mà đi xa luôn. thì là từ năm 87 mãi cho đến 2000 lẻ hay. là ba gì đó thì mới về nghe cũng là một. thời gian cũng hơi lâu lâu. kể từ đó là nhớ bố mẹ nhiều mặc dù cũng. đã lớn tuổi già rồi nhưng mà đi đâu cũng. vẫn hay nhớ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *