USA TRIP # TẬP 48: Bỏ ra 25$ đi xem tranh có đáng đồng tiền không?

Mấy ngày trước ở New York trời nắng. Mình đợi ngày nào mưa thì mình đi Bảo tàng. Hôm nay, Thái Công với Huy sẽ đi MoMA. Bảo tàng rất là nổi tiếng ở New York. Chỗ này để dù ai muốn bỏ dù vào thì bỏ. Một đất nước rất là tin tưởng nhau. Không có sợ mất đồ

Mấy ngày trước ở New York trời nắng. Mình đợi ngày nào mưa thì mình đi Bảo tàng. Hôm nay, Thái Công với Huy sẽ đi MoMA. Bảo tàng rất là nổi tiếng ở New York. Chỗ này để dù ai muốn bỏ dù vào thì bỏ. Một đất nước rất là tin tưởng nhau. Không có sợ mất đồ. Welcome to THÁI CÔNG TV! Thái Công chào các bạn! Huy chào tất cả các bạn! Thái Công với Huy đang ở bảo tàng MoMA ở New York. Em thấy Bảo tàng này đẹp không? Trong này có rất nhiều bộ sưu tập của những họa sĩ nổi tiếng như là Picasso đặc biệt là em thấy có quá nhiều hình so với Bảo tàng khác, mà mình đã đi ở Tây Ban Nha hay là ở Paris. Thì có rất nhiều hình của Picasso.

Phim này Thái Công sẽ không làm phim về nghệ thuật, giảng nghĩa cho các bạn ý nghĩa của hình Picasso là gì hay Cézanne là ai ai muốn biết đề tài đó thì tự tìm hiểu, Thái Công sẽ không giải nghĩa cho các bạn những đề tài đó. Thái Công nghĩ đề tài thú vị hơn, là vì sao chúng ta đi Viện Bảo tàng và nó sẽ này đem đến cho mình cái gì. Vì sao mình đến đây và mở mang tầm nhìn về nghệ thuật ra sao. Thật sự mấy đề tài nghệ thuật đem ra triết lý giống như là người nào mà chưa nghe nhạc Opera, mà đem Opera ra triết lý hay là chưa bao giờ uống rượu đỏ, mà nói rượu đỏ chỉ có vị chát thôi. Một đề tài cần rất nhiều kiến thức, hiểu biết sâu sắc và tìm hiểu rất là nhiều.

Bởi vậy, đề tài các bạn đi Bảo tàng đầu tiên là không cần đặt câu hỏi đẹp hay xấu đừng có đặt câu hỏi đó. Để cho tấm hình đem đến cảm xúc cho mình và mình xem nhiều lần và càng ngày mình càng thấy sâu sắc hơn. MoMA này em tới lần thứ 3 đúng không? Hình như là lần nào mình đến New York mình cũng đến MoMA. Thái Công với Huy đến thành phố nào mà có nhiều Bảo tàng Nghệ thuật, là luôn cố gắng đến đây xem nhiều tấm hình. Viện Bảo tàng giống như một nơi về bảo tồn một nền văn hóa nó rất là rộng lớn. Và mình cần nhiều thời gian đi, để hiểu hết nền văn hóa của những người đã dành rất nhiều công sức trong suốt quá trình làm nghệ thuật Cuối cùng những người nào tò mò và có kiến thức người ta mới tìm đến những Viện Bảo tàng xem.

Tại vì nó cũng hơi khó và nó cũng tốn nhiều thời gian. để mình nghiên cứu.. Nó làm cho mình mệt mỏi đầu óc, làm cho người bỏ $25 đến đây xem và không hiểu gì hết. hình gì mà quẹt quẹt rồi treo trên đây, cái này con tôi cũng làm được nữa.. Biết bao nhiêu người có cùng suy nghĩ đó.. Họ không bỏ ra công sức đến Viện Bảo tàng xem.. Nếu các bạn trẻ lên Thành phố, thì Thái Công khuyên là cứ cố gắng đi. ban đầu thấy hơi mệt mỏi, thấy buồn ngủ.. Em có thấy buồn ngủ không?. Chắc 4 năm trước thì có, mà bây giờ thì đỡ hơn rồi.. Có thấy mệt cái đầu không?. Dạ tất nhiên rồi.. Nó đâu có giải trí đâu.. Tại vì mình dùng cái não rất nhiều, mình phải biết tên rồi tìm hiểu Paul Cézanne hay là Van Gogh. Hồi nãy em thích hình Van Gogh lắm đúng không?. Tại vì em cũng đọc nhiều quyển sách nghệ thuật trong nhà mình rất nhiều. mình nhớ hình đó rồi bây giờ mình ra ngoài thấy hình thật.

Rồi mình nhớ nội dung ở nhà ra sao và hình thực tế mình xem thử suy nghĩ của người viết có đúng như vậy hay không mình có cảm xúc đó hay không? Nó cũng rất thú vị. Lúc đó mình mới nhớ lại tên người ta đúng không? Nhớ tên người ta thôi cũng đã nhức đầu rồi tại vì có nhiều cái tên. Có nhiều khi cũng không nhớ hết tên nữa, ví dụ mình nhìn vô bức hình có phong cách, trường phái mà mình đoán của họa sĩ nào. Em thấy bước đầu đã là khó rồi. Mấy tên nổi tiếng như là Picasso, Renoir, Chagall, Magal tất cả tên đó giống nhau, mà hoàn toàn khác lúc sau mình nhìn ra tấm hình, mình biết của ai vẽ. Mình bắt đầu tự tạo cho mình thêm kiến thức.

Hôm nay, đề tài của video là Thái Công muốn đánh thức các bạn khi đi du lịch, đến tìm hiểu Viện Bảo tàng. như là ở Paris, London, New York, tất cả những thành phố lớn của Âu Châu, chỗ nào cũng có Bảo tàng Nghệ thuật. Hướng này nhìn đẹp. Cũng như Huy đang đọc về Paul Cézanne ngay đây có 1 bảng thông tin, nếu mình muốn tìm hiểu thì đọc thêm Giống như họa sĩ Paul Cézanne, thì người cũng ghi rất rõ, ông này dùng màu nước và vẽ bằng bút chì vẽ những bảng phác họa. Đi vào trong, thì thấy những bức họa được người ta ghi sẵn như vậy, mình xem và cảm nhận. Ở trong nhà của Huy với anh Thái Công có rất nhiều quyển sách về nghệ thuật và cũng có nhiều hình Huy đã xem trong quyển sách đó và bây giờ được xem ngoài đời thực.

Thái Công nói sơ về các hệ thống của Viện Bảo tàng rất thú vị tất cả những hình có trong đây, toàn bộ là sở hữu của tư nhân người ta tặng cho Viện Bảo tàng. Viện Bảo tàng này do vợ của ông Rockefeller thành lập gần 100 năm trước cùng với nhiều người bạn của cô ấy. Thú vị là mình bỏ $25 vô đây, thì số tiền đó chỉ để bảo tồn Viện Bảo tàng này thôi chứ không có ai lấy tiền đó bỏ túi. Dĩ nhiên lấy tiền đó trả tiền lương, tiền điện, tiền nước, tất cả có thể lấy tiền đó mua thêm những bức tranh mới cho Viện Bảo tàng. Mặc dù tiền đó không đủ, bởi vậy nó có sự quyên góp của các công ty lớn. Người ta ủng hộ, nên những Viện Bảo tàng này chi rất nhiều tiền, chục triệu, trăm triệu Đô la, để cho ai cũng đến xem được.

Đó là điều đặc biệt London còn đặc biệt hơn nữa, là các bạn đi Viện Bảo tàng không trả đồng nào hết. Viện Bảo tàng của tư nhân thành lập ra và tất cả hình đó là của người ta tặng. Viện Bảo tàng không lấy tiền, vì người ta muốn ai cũng vào được hết. Bên Đức trả tiền cũng ít thôi, từ €8 10 nếu mình có giấy xã hội hay thất nghiệp là còn được giảm giá nữa. Người ta lấy tiền thuế hỗ trợ Viện Bảo tàng, giữ gìn văn hóa của đất nước. Điều đó Thái Công thấy rất quan trọng đối với văn hóa của đất nước chúng ta. Guggenheim, mình phải lên thang máy tuốt trên lầu. Lầu 6. Tuốt ở trên xong mình đi bộ xuống, nó là cao ốc gì đó.

Có nhiều hãng thời trang, người ta có giải thưởng Nhiếp ảnh vì nó rất đồng điệu với nghệ thuật hiện đại như đây là giải thưởng của Hugo Boss hay là có nhiều giải như của Cartier cũng có hay là Louis Vuitton cũng có 1 giải thưởng cho nghệ thuật hiện đại hay là ở đây tập trung về Nhiếp ảnh, thật sự rất đặc biệt. Mỹ là đất nước đầu tiên chấp nhận hình chụp là nghệ thuật. Trước đây, người ta nghĩ là hình vẽ bằng tay, sơn dầu, mới gọi là nghệ thuật. Tấm hình chụp người ta chưa chấp nhận là nghệ thuật. nhưng Mỹ là đất nước người ta bỏ rất nhiều tiền để sưu tầm, hình chụp cũng là nghệ thuật những bức hình của Andreas Gursky bán $1.000.000/ tấm hình chụp.

‌Gursky nói chung và Paris Montparnasse nói riêng Nhân loại như được đặt dưới kính hiển vi Mạng lưới cửa sổ này trông giống như những tế bào nhỏ được đặt trong Đĩa Petri Cuộc sống cá nhân trở nên bớt quan trọng đi Điều chúng ta thực sự quan tâm ở đây chính là sự kết nối Vì vậy những kết cấu của những công trình chính là thứ ngăn cách chúng ta thành những cá thể riêng biệt trong xã hội Đây chính là hình mẫu gen DNA của xã hội hiện đại Điều ông ta đã làm là chụp 2 tấm ảnh ở 2 điểm khác nhau sau đó ông ta ghép chúng khớp với nhau để thấy được một lát cắt ngang đáng kinh ngạc điều này khiến chúng ta tin rằng toà nhà này vẫn dài vô tận Ông ta đã khiến chúng ta thấy nó thật hơn cả thực tế.

Huy đi chỗ này chóng mặt hả Huy? Hơi chóng mặt. Em buồn nôn. Đi thôi. Tấm hình này có thể mua được Penthouse $60.000.000 Các bạn thấy không? Giá trị của nghệ thuật là vô giá tấm hình này bằng Penthouse $60.000.000. Đây là Van Gogh là 1 trong những họa sĩ tội nghiệp nhất trên thế giới lúc mà còn sống, nhưng bức tranh này không ai mua. Lúc chết đi rất nghèo, 1 người nghệ sĩ nghèo nhất trên thế giới thuộc về những người như Van Gogh. Bây giờ, đây là những bức tranh mắc nhất trên thế giới. Khung hình không đã đẹp rồi khung hình đẹp. Màu đẹp! Khung hình rất đẹp! Hôm nay, Huy và anh Thái Công sẽ đi MET .

Anh tưởng nó kết thúc chỗ này. Chỗ xếp hàng em tưởng có chút xíu, mà sao nó dài xuống dưới kia lận anh nó qua vòi nước luôn. Xong luôn. Hôm nay chắc là không đúng ngày rồi, sao mà cuối tuần đông quá. Chắc là phải quay trở lại vào ngày khác. Gần như là mỗi năm Thái Công đến New York, là phải đến Bảo tàng Metropolitan Mỗi lần đến, Thái Công lựa chỗ nào chưa xem để giới thiệu cho các bạn nội thất ở trong Bảo tàng Metropolitan cũng rất đặc biệt, người ta đem nội thất, bàn ghế cổ từ thời Louis từ bên Pháp người ta xây lại 1 căn phòng của lâu đài bên Pháp trong đây. Rất là đặc biệt! Hôm nay tính dẫn các bạn đi xem nhưng New York có rất nhiều Viện Bảo tàng, mà lúc nào cũng có người đến Viện Bảo tàng xem.

Thái Công thấy rất ngưỡng mộ vì người ta thích thú về văn hóa, rất quan trọng. Các bạn đi du lịch đến đâu, mình phải cố gắng học thêm văn hóa, đến Bảo tàng Nghệ thuật xem. Chứ không phải là chỉ đi mua sắm thôi đâu tiệm Louis Vuitton, Gucci ở đâu cũng giống nhau hết. Nhưng mà Bảo tàng Metropolitan chỉ có ở đây thôi hay là ở Paris chỉ có Louvre. Mỗi thành phố có mỗi Viện Bảo tàng rất đặc biệt, như hình Picasso, Van Gogh chỉ có ở đây thôi còn ở Louvre chỉ có hình của Mona Lisa. Cái đó là sự độc đáo trên thế giới. Cách đây 1 tuần, ngay chỗ cầu thang này là mỗi năm có 1 Gala. Viện Bảo tàng tên là Metropolitan và Gala gọi là Met Gala mời Anna Wintour.

Có nghĩa là Gala này lớn giống như lễ trao giải Oscar, những người nổi tiếng đến đây. Mỗi năm bảo tàng Metropolitan mới chọn ra đề tài để triển lãm thời trang trong đây người tạo ra là Anna Wintour, đề tài bà ấy chọn năm nay là In America: A Lexicon of Fashion là từ điển của thời trang. Có nghĩa là từ năm 1700 đến nay,đã có những sự kiện thời trang nào xảy ra. Tiếc quá triển lãm đó chưa mở công khai không thôi chúng ta sẽ xem nó như từ điển của thời trang. Bảo tàng Metropolitan đặc biệt đa dạng về nghệ thuật, thời trang, nội thất, hình vẽ tất cả những gì thuộc về nghệ thuật. Rất là tuyệt! Các bạn thấy đi Bảo tàng cũng là văn hóa, hình thành từ thói quen.

Người nào mà đi du lịch tìm đến Viện Bảo tàng, bỏ $25 $35 vé vào cửa không phải là ít tiền, mà cũng không phải nhiều người chịu bỏ tiền và thời gian đến đây. Việc mình đến Viện Bảo tàng xem, điều đó rất là quan trọng. Thái Công khuyên người trẻ đi du lịch qua London, Paris, Tokyo cố gắng đến Viện Bảo tàng xem. Sự sáng tạo của người làm Giám đốc Nghệ thuật ở New York khủng khiếp lắm. Đằng sau lưng Thái Công có 2 bức tượng rất hiện đại, có thể làm bằng Aluminium 1 bức tượng rất hiện đại, mà chắc là trước đó làm bằng Sandstone có thể người ta cất đi và thay thế bằng 1 kiến trúc hiện đại. Cái này chắc chỉ là tạm thời thôi, để 1 thời gian thôi chứ không phải để luôn nhưng mà người ta chịu bỏ cái cũ đi và để cái mới vô, để tạo ra sự đối lập giữa kiến trúc cổ và hiện đại.

Rất là tuyệt! Kho của MET mình không tưởng tượng được lớn đến đâu. Nghĩa là hình nhiều đến nỗi người ta không treo hết được người ta phải theo đề tài, giống như đề tài Portraits and Politics. Nghĩa là người ta đem đề tài tranh sơn dầu của chính trị gia hồi xưa từ 1512 1570 được vẽ bằng sơn dầu, có nghĩa là người ta có đề tài. Mấy người này chắc cũng không biết tên hết, nhưng mình xem về chân dung sơn dầu hồi xưa. Cách đây khoảng 500 năm trước mà người ta vẽ rất có hồn, miêu tả gương mặt qua tranh sơn dầu này mình đứng trực tiếp mới cảm nhận được. Mình nhìn vào con ngươi trong mắt, mình thấy gương mặt thật như hình chụp.

Những hình này mình chỉ cảm nhận được, nếu mình đến xem trực tiếp. Chứ không bao giờ xem qua hình trên Youtube, mà Thái Công cho các bạn xem hay là các bạn xem hình trên Instagram, thì không cảm nhận được. Bởi vậy, các bạn phải đến Viện Bảo tàng và có cơ hội xem hình trực tiếp thì rất đặc biệt rất là cảm xúc. Thời tiết hôm nay cũng hơi uổng để đi Viện Bảo tàng, vì quá đẹp. Dạ, mà sao em thấy đông quá. Từ ngày mình đến đây là thời tiết bắt đầu thay đổi rồi. Hôm nay Thái Công phải đem áo khoác theo, mặc thêm áo len dày. Vì hôm qua đi xe đạp thấy nắng, mình bước ra mặc quần short, áo tay ngắn mà thấy lạnh quá.

Buổi tối là quá lạnh. Bây giờ thời tiết thay đổi rất nhanh, mình đứng trong nắng là nóng, đứng trong mát là gió lạnh rồi bắt đầu tháng 9, 10 là vào mùa thu rồi. Lá bắt đầu vàng đi. Em có muốn ở đây tới mùa thu để thấy lá vàng không, hay là mình sẽ chào tạm biệt New York. Hay là đủ rồi. 2 tháng rồi, em cũng không biết. 2 tháng như 2 tuần vậy. Nó nhanh khủng khiếp. Mỗi ngày ở New York thấy rất thú vị, vì có rất nhiều hoạt động gần như mỗi ngày Thái Công không hề lặp lại hoạt động nào. Khu vực thì đi khác nhau, nếu có cùng đi khu vực thì cũng có hoạt động khác nhau. Nhiều khi mình cũng phải cần thời gian lâu như bây giờ ước mơ của Thái Công với Huy, là đi du lịch không phải đi 23 ngày, đi vòng vòng, chụp hình rồi đi về mình ở đâu ít nhất phải 2 4 tháng.

Thái Công với Huy muốn ở Tokyo 2 tháng để cảm giác người Nhật sống ra sao, đi siêu thị sao hay là mình qua Ý ở 2 tháng, qua Paris ở 2 tháng có cảm giác hòa nhập với địa phương nhiều hơn. Cảm giác đó là 1 bước mới khi Thái Công đi du lịch. Hồi xưa mình đi du lịch là đi Paris 1 tuần, New York 1 tuần, 10 ngày là thấy lâu rồi. Em thấy bây giờ đi New York 2 tháng thấy không là gì hết. Chắc là lần tiếp theo mình phải ở thêm tới 3 tháng, 4 tháng. Cảm ơn các bạn đã xem chương trình hôm nay. Hy vọng với chương trình này, Thái Công với Huy đã đánh thức trong bạn lý do để đến Viện Bảo tàng nhiều hơn nữa. Khi đi du lịch để khám phá 1 nền văn hóa là điều vô cùng quan trọng chứ không chỉ đơn thuần đi ăn uống, đi mua sắm và đi nghỉ dưỡng.


https://youtu.be/M1En30HbEYcMấy ngày trước ở New York trời nắng. Mình đợi ngày nào mưa thì mình đi Bảo tàng. Hôm nay, Thái Công với Huy sẽ đi MoMA. Bảo tàng rất là nổi tiếng ở New York. Chỗ này để dù ai muốn bỏ dù vào thì bỏ. Một đất nước rất là tin tưởng nhau. Không có sợ mất đồ

Leave a Reply

Your email address will not be published.Required fields are marked *